Suy ngẫm

Như hàng thập kỉ qua, người ta vẫn đọc thơ tình của Lưu Quang Vũ và Xuân Quỳnh, người ta không ngừng mơ ước và huyễn hoặc về một giấc mơ tình yêu cổ tích đẹp đẽ, nhưng lại không dám hi sinh và trao đi bất cứ điều gì, liệu có phải là quá phi lý?

chúng tôi vẫn cảm nhận được rõ những yêu thương tuyệt vọng trong tâm hồn, vừa đủ gần vừa đủ xa, như thứ cafe sóng sánh trong mắt nhau lặng im qua những ngày buồn tuổi trẻ ấy…

“Có thể trong những giờ học, hoặc trong các kì thi, có sai sót một chút, có không công bằng một chút, nhưng các em ạ, đó là cuộc đời!”